Sống có mục tiêu

Có lẽ tôi là người suy nghĩ khá đơn giản, đối với tôi, sống có ý nghĩa là khi bạn có những mục tiêu để tiến về phía trước. Nhỏ cũng được, lớn cũng được, phi thường cũng được, tầm thường cũng được. Chưa bàn đến chuyện có thực hiện được hay không. Miễn có mục tiêu là sống có ý nghĩa rồi!

Bây giờ ngồi nhớ lại, tôi thoáng giật mình khi thấy rằng mình đã đặt mục tiêu từ cái thời còn chưa biết “mục tiêu” là gì, hay ít ra thì chưa hiểu đúng  tầm quan trọng của việc đặt mục tiêu, chưa biết đến những quyển sách kỹ năng sống, chưa biết thế nào là phát triển bản thân, chỉ biết học, học và học! Lúc đó, “mục tiêu” trong mắt tôi nằm dưới lớp vỏ bọc là “cái tôi muốn”.

Năm tôi học lớp 12 và mong muốn đạt số điểm thi tốt nghiệp đủ cao để tuyển thẳng vào đại học. Thế là tôi hí hoáy viết chữ “TUYỂN THẲNG” to đùng lên một tờ giấy tập và dán ngay chính giữa thành bàn học để tự nhắc nhở mình phải nỗ lực hết sức. Xung quanh tờ giấy “TUYỂN THẲNG” là những tờ giấy được viết bằng bút lông xanh đỏ tím vàng những từ như “chăm chỉ” (để nhắc mình không được lười học), “ngoan ngoãn” (chắc lúc đó tôi cũng có những lúc hư?!?!), v.v…

Tôi làm việc đó một cách tự nhiên như… hơi thở cho đến một ngày, nhỏ bạn hàng xóm khá thân sang nhà tôi chơi, nó trố mắt nhìn những tờ giấy trên bàn học, phì cười rồi phán đại loại như “Đầu óc mày có bị gì không?”. Tôi không nhớ chính xác từng câu từng chữ của nó nhưng lại nhớ như in cảm giác của tôi lúc ấy: sốc và bắt đầu cảm thấy mình khác người thật. Mặc dù vậy, vô tư và ương bướng, tôi vẫn để nguyên mọi thứ như hiện trạng ban đầu. Kết quả cuối năm, tôi được tuyển thẳng vào Đại Học Kinh Tế. Vui quá nên tôi chẳng còn nhớ gì đến câu chuyện ngày hôm đó nữa, cho đến thời điểm tôi viết bài blog này.

Hồi nhỏ, tôi học không tệ. Giờ nghĩ lại, tôi tin một phần lớn là nhờ tôi “vô tình” liên tục đặt ra những mục tiêu trong học tập. Thời cấp một, tháng nào tôi cũng đặt mục tiêu đứng nhất lớp. Tôi với thằng bạn đen đen, tròn tròn, bé bé thay phiên nhau đứng nhất. Cứ nó nhất tôi nhì, nó nhì tôi nhất. Nhưng hai đứa chẳng tị nạnh hay ghét bỏ nhau bao giờ, gặp nhau là cười toe toét. Đúng là tinh thần cạnh tranh lành mạnh! Lên cấp hai, cuộc tranh đua cũng diễn ra tương tự nhưng là với một đứa bạn gái da trắng, tóc dài xinh xắn. Lên cấp ba, tôi học lớp chuyên không có xếp hạng, nên tôi chuyển sang mục tiêu đạt học sinh giỏi mỗi học kỳ (trên 8,0). Dẫu cho lúc đó tôi chưa hình dung được những gì to lớn hơn, 12 năm đi học của tôi chưa bao giờ vô vị cũng chính là nhờ những mục tiêu ấy.

Có lẽ vì chưa nhận thức được vai trò của mục tiêu trong cuộc sống mà dần dần tôi bỏ quên nó. Một thời gian dài khi lên đại học rồi đi làm, tôi không biết mình học để làm gì, đi làm với mục đích gì. Tôi chỉ mong thi đậu các môn để sớm tốt nghiệp, rồi mong đến những ngày lễ để được nghỉ làm. Nhạt nhẽo, buồn chán, rập khuôn, không định hướng… là những từ diễn tả quãng thời gian đen tối đó của tôi! Dần dần tôi không biết mình sống vì lẽ gì. Tôi như một “con chuột” chạy trên đường đua đã định sẵn, người đi sau nối gót người đi trước, và cứ thế.

Bây giờ, tôi là fan cuồng của mục tiêu. Lúc đầu, tôi đặt ra những mục tiêu nho nhỏ, gần gần như được tăng lương đều đặn mỗi năm thời còn làm cho Yahoo!, ngay cả khi kinh tế khủng hoảng. Khi bắt tay vào làm việc gì dù nhỏ hay lớn thì cũng có mục tiêu rõ ràng như đi học lái xe hơi thì bắt buộc phải thi đậu trong lần thi đầu tiên. Có những lúc mơ màng, tôi vẽ ra bức tranh ở cuối cuộc đời mình, để mỉm cười, để mơ mộng… nhưng không bao giờ tôi thiếu những mục tiêu cần thực hiện trong 1 năm cả. Ba mục tiêu chính mà tôi đề ra tại thời điểm hiện tại cho năm 2013 Quý Tỵ là “an cư lạc nghiệp”, sửa nhà cho ba mẹ và lên đai nâu Aikido. Bên cạnh ba mục tiêu chính thì còn vô số những mục tiêu vệ tinh xung quanh, đã hình thành và chưa hình thành tùy vào hoàn cảnh phát sinh. Mà như tôi nói ở trên, đã  bắt tay vào làm gì thì cũng phải có mục tiêu, dù nhỏ hay lớn.

– Mục tiêu có thể thay đổi, nhưng việc đặt ra mục tiêu trong từng giai đoạn thì không bao giờ thay đổi.

– Mục tiêu giúp tôi không bị lạc lối vì tôi biết mình đang làm tất cả vì cái gì.

– Mục tiêu giúp tôi tự vực mình đứng dậy sau những vấp ngã, sau những cảm xúc tiêu cực vì tôi biết mình cần phải nỗ lực vì cái gì.

– Mục tiêu giúp tôi thấy mình sống có ý nghĩa.

Comments 37

  1. Tam Pham
    • Thanh Hang
      • ho thuc hanh
      • Lê Tâm
  2. Sa Mai
  3. Vy Lê
  4. võ thành tam
  5. luong ngoc huy
  6. cherry benz
  7. ketnoi
  8. Hoa cỏ may
  9. lê phùng sáng
  10. huỳnh thị thu thảo
  11. CAO HUY KHANH
  12. Đường Gỉ Lộc
  13. Nguyễn Thị Phương Dung
  14. nguyenthithao
  15. tran viet tu
  16. Quang Minh
  17. vo Duong
  18. vo Duong
    • Đặng Huỳnh Như
  19. Lê my hanh
  20. Ngọc Huấn
  21. Steven
  22. nguyễn văn Đông
  23. Linh Hoàng
  24. huyen nguyen

Leave a Reply

%d bloggers like this: