Những ký ức đẹp

Sáng nay tình cờ, tôi đọc được một bài báo về những người vợ của những tử tù. Trong một xã hội mà khi bạn mở một trang báo online cập nhật tin tức nhanh, đập vào mắt bạn là nhan nhản những tin cướp của, giết người… thì bài viết này cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng khi đang áp dụng “phương pháp đọc nhanh”, ánh mắt tôi dừng lại ở đoạn người vợ của một tử tù nghẹn ngào nói rằng chị phóng to ảnh cưới lên treo trong phòng khách để tưởng nhớ người chồng đằng nào cũng chết. Tôi cảm thấy thật sự bất ngờ bởi vì trước đó, bài báo kể rằng chị bị bỏ rơi một mình vò võ nuôi ba đứa con, bị đánh đập nhừ tử trong suốt 15 năm ròng rã người chồng dấn thân vào con đường buôn ma túy. Vậy mà đối với chị, tấm ảnh cưới ấy vẫn là một kỷ niệm đẹp đáng để lưu giữ.

Bất chợt, tôi nhớ đến câu nói “khắc cốt ghi tâm” của một người bạn: “Quá khứ nếu đã đẹp thì nó luôn đẹp, không điều gì có thể làm mất đi cái đẹp đó.” Ngẫm thì thấy đúng mà có mấy ai làm được! Có bao nhiêu người giống như người vợ trong câu chuyện trên, không để cho những chuyện tồi tệ xóa mờ những kỷ niệm tốt đẹp? Có bao nhiêu cô gái ngoài kia giữ lại những kỷ vật của thời mặn nồng sau khi chia tay với người yêu? Có bao nhiêu người con vì hận người bố/người mẹ lầm lỗi của mình mà bỏ hết những thứ khiến họ nhớ về những người đã từng có ơn “núi chất trời Tây”, có nghĩa “lai láng nước đầy biển Đông”?

Một sự thật không thể chối cãi là ký ức góp phần cực kỳ quan trọng trong đời sống tình cảm tinh thần của con người. Không ai có thể lấy đi ký ức của chúng ta. Ký ức ở lại với chúng ta mãi mãi. Ký ức là nơi chúng ta lưu giữ những gì ta yêu thương, những gì ta không bao giờ muốn đánh mất. Đó là những ký ức đẹp…

Còn những ký ức không đẹp thì sao? Đáng buồn thay, chúng ta có khuynh hướng nhớ về những trải nghiệm tồi tệ nhiều hơn và chính xác hơn nhiều so với những trải nghiệm tốt đẹp. Có vẻ bất công, nhưng đó lại là những gì mà các nhà nghiên cứu khoa học đã chứng minh. Những cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, buồn phiền, giận dữ,… khiến não bộ nạp thông tin một cách chi tiết cụ thể hơn là những cảm xúc tích cực hoặc trung lập. Bản thân tôi nhớ rõ mồn một, đến từng chi tiết cái lần mình bị giật ví ở góc đường, nhưng lại chỉ nhớ một cách rất chung chung về những dịp vui, trong số đó có những giây phút tôi đã từng vui đến mức không ngủ được. Có khi nào bạn cảm thấy ức chế khi cố nhớ lại một sự kiện trọng đại mà không tài nào nhớ rõ, trong khi những chuyện” càng cố quên thì lại càng nhớ”? Những ký ức đẹp rất dễ phai mờ, chỉ có cảm xúc thì luôn đọng mãi…

Bạn thấy đấy, tạo ra những ký ức đẹp đã khó, lưu giữ nó còn khó hơn. Nếu chúng ta còn  để cho những chuyện tồi tệ “giết chết” những kỷ niệm tốt đẹp hiếm hoi thì đến khi “bóng ngả xế tà”, ta còn nhớ được gì về một cuộc đời mà mình đã sống, ngoài những ký ức tồi tệ. Vậy thì, bắt đầu từ ngày hôm nay, bạn hãy cùng tôi trân trọng và tích lũy càng nhiều kỷ niệm đẹp càng tốt, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa.

“Đừng khóc vì mọi chuyện kết thúc, hãy mỉm cười vì nó đã bắt đầu.” – Dr. Seuss

Comments 4

  1. Nguyễn Huỳnh Như
  2. Tôi Là Ai

Leave a Reply

%d bloggers like this: