Con đường đầu tiên của việc quản lý tài chính, của việc sử dụng tiền, đó là con đường tiêu xài hoang phí. Và những người đi trên con đường này được gọi là Spender. Spender là những người không hề có kế hoạch tài chính, hoặc nếu có thì cũng rất ngắn, tối đa là 30 ngày. Đây là những người chi nhiều hơn thu. Nếu kiếm được 1 đồng, họ sẽ tiêu xài 3 – 4 đồng, thậm chí nhiều hơn, bằng cách mượn nợ. Và kết cục của Spender chính là tán gia bại sản, của cải lần lượt đội nón ra đi, để lại rất nhiều khoản nợ.

Một ví dụ điển hình của Spender là cựu vô địch quyền Anh hạng nặng Mike Tyson. Số tài sản của Mike Tyson đã có lúc lên đến 300 triệu đô, nhưng đến cuối cuộc đời sự nghiệp của mình, số nợ của ông lên đến 23 triệu đô và đi kèm là tuyên bố phá sản. Cũng không có gì ngạc nhiên nếu như ta biết rằng trước đó ông đã tiêu tiền vào những đâu: biệt thự, bộ sưu tập siêu xe, nuôi hổ làm thú cưng, những bữa tiệc xa hoa…

Ông hoàng nhạc Pop Michael Jackson cũng là một Spender tương tự với mức tiêu xài lên đến 15 – 20 triệu đô một năm – một con số đáng sợ. Tổng tài sản của Michael Jackson là hơn 500 triệu đô trong suốt cuộc đời của ông. Tuy nhiên, đến khi qua đời, tổng số nợ của ông lên đến gần 500 triệu đô với mức lãi mà ông phải trả là 30 triệu đô/năm.

Cựu vô địch quyền Anh Mike Tyson

Ông hoàng nhạc Pop Michael Jackson

Nhìn chung, khi Spender kiếm được càng nhiều thì họ có xu hướng tiêu xài càng nhiều. Sự tiêu xài này gần như là không có điểm dừng và kết cục của Spender sẽ luôn là tán gia bại sản và nợ nần chồng chất. Vậy đâu là lý do sâu xa và cốt lõi đưa Spender đến kết cục đó?

  • Lý do thứ nhất, Spender luôn mấp mé trên bờ vực của sự nghèo khó, của sự khánh kiệt và túng quẫn. Vì không có kế hoạch tài chính đồng thời chi tiêu phung phí nên Spender luôn ở trong trạng thái sắp phá sản tới nơi. Nếu xảy ra một biến cố đủ lớn ảnh hưởng đến tài chính như một album ra mắt thất bại, một hợp đồng lớn không ký kết được, bị mất việc, một dịch bệnh kéo dài đủ lâu… Spender sẽ không thể trụ nổi. Chưa kể là Spender thường có một niềm tin sai lầm rằng mọi chuyện sẽ ổn: mất việc này sẽ tìm được việc khác, kinh tế rồi cũng sẽ hồi phục, dịch bệnh rồi cũng sẽ qua đi… Đúng là như vậy thật. Nhưng liệu đến khi mọi chuyện đã ổn, Spender có còn đủ sức để khởi động lại động cơ tài chính của mình hay không? Hay là Spender sẽ mãi mãi nằm dưới đáy vực?
  • Lý do thứ hai, Spender chính là nô lệ của lối sống do chính mình tạo ra. Lối sống ở đây có thể là những chuyến du lịch xa hoa, những món đồ điện tử đời mới hay thời trang hàng hiệu nhằm đáp ứng nhu cầu về hình ảnh bản thân, sự thỏa mãn nhất thời. Đây là một tư duy tài chính rất ngắn hạn mà Spender buộc phải kiếm tiền để đáp ứng. Họ lao động và mượn nợ để tiêu xài, rồi lại lao động để tiếp tục trả nợ và tiêu xài. Vòng xoáy này liên tục lặp lại, cho dù Spender có gia tăng thu nhập của mình đến mức nào đi nữa.

Có thể nói, vấn đề của Spender không phải là thiếu tiền, mà là quản lý tài chính kém. Cũng giống như việc cứu một con thuyền chìm bằng cách đổ thêm nước vào, nếu có ai đó muốn cứu Spender bằng cách đưa tiền cho họ, họ vẫn sẽ tiêu xài hết và ngày càng nợ nhiều hơn mà thôi.