Saver là ai? Saver là những người chắt chiu từng đồng từng cắc, dè sẻn chi tiêu, luôn tìm mọi cách để tiết kiệm tiền càng nhiều càng tốt. Saver thường được ca ngợi là cứu cánh của Spender, là con đường giúp cho Spender không rơi vào kết cục bi thảm. Phương châm của Saver là muốn giàu thì phải tiết kiệm, khổ trước sướng sau. Thực tế thì đây là con đường an toàn. Những người đi trên con đường này khó mà lâm vào cảnh túng thiếu, bởi vì khi có vấn đề gì xảy ra, Saver luôn có một khoản tiền tiết kiệm, dù nhiều hay ít.

Tuy nhiên nếu nói rằng “đây là con đường làm giàu” thì câu hỏi được đặt ra là “Đến khi nào mới giàu?”

Saver lao đầu vào công việc, cặm cụi kiếm tiền 40 – 50 năm, thậm chí là cả cuộc đời, kiếm được bao nhiêu tiết kiệm bấy nhiêu thì thật ra, tốc độ làm giàu của Saver là cực kỳ chậm, như tốc độ của một con ốc sên. Vì mất nhiều thời gian như vậy, nên đến khi thực sự giàu thì Saver đã già mất rồi.

Nghĩ đến tuổi già, chúng ta sẽ nghĩ đến sự già nua, bệnh tật quẩn quanh, chứ mấy ai nghĩ đến những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, mua sắm đồ hiệu xa xỉ hay ăn uống ở nhà hàng sang trọng. Nếu Saver đủ may mắn, Thần Chết không gõ cửa sớm thì họ sẽ giàu trên chiếc xe lăn.Vậy thì, giàu để làm gì?

Chưa kể là trong cuộc sống, không ai chắc chắn được điều gì sẽ xảy ra. Một đời chắt chiu dành dụm, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, cốt chỉ để sung sướng về sau, nhưng chưa chắc Saver đã giàu, và cũng chưa chắc Saver có thể sống đến tuổi già để… “giàu trên chiếc xe lăn”. Một con đường cần nhiều thời gian đến vậy, cần nhiều sự hy sinh đến vậy thì liệu có đáng hay là không? Nếu có ai đó nói rằng có một phương pháp làm giàu cần đến 40 – 50 năm cuộc đời, hy sinh tuổi thanh xuân, chắt chiu dè sẻn, không được tiêu xài nhưng vẫn chưa chắc sẽ giàu, thì bạn có cảm thấy được truyền cảm hứng không? Chắc chắn là không. Thế nhưng đó lại chính là con đường mà Saver lựa chọn. 

Tại sao con đường Saver lựa chọn lại mất nhiều thời gian đến vậy?

Động lực của Saver là tiết kiệm, lúc nào cũng tiết kiệm. Vậy nên mỗi khi tiêu tiền, Saver phải dùng đến rất nhiều ý chí để “tiết kiệm”, tìm cho mình những lý do để không chi tiêu số tiền đó, hoặc cố gắng tiết kiệm nhiều nhất có thể. Chẳng hạn như: 

“Mình nên mua cái nào để tiết kiệm được nhiều hơn?”

Quả thật đây là công việc vô cùng mệt mỏi và tốn nhiều sức lực của Saver. Và khi Saver tiêu tốn quá nhiều ý chí vào việc tiết kiệm tiền, thì Saver còn bao nhiêu ý chí để kiếm tiền nữa đây?

Việc tiết kiệm tiền của Saver vốn đã chậm rồi, mà giờ Saver còn không có động lực kiếm tiền, trong khi đó lại là một trong những yếu tố chính của Công Thức Phát Triển Tài Chính, cho nên tốc độ làm giàu của Saver là cực kỳ chậm.