Bài viết tặng nhỏ bạn thân 3-4 năm về trước…

Đọc bài viết về tình bạn, tự nhiên mình chợt nhớ ra rằng mình cũng có một đứa bạn thân ngay tại trên đất nước Sing này. Phải chăng cuộc sống ở đây quá khẩn trương, học hành căng thẳng, đủ mọi lo toan… mà tình bạn cũng bị cuốn vào vòng quay cuộc sống. Mặc dù chỉ ở cách nhau có vài trạm xe điện, nhưng những lần gặp nhau của hai đứa chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là toàn gặp nhau trên mạng. Lâu lâu điện cho nhau vài cú với lý do “Không có gì! Nhớ mày thì gọi thôi” Thế là một cuộc nấu cháo điện thoại diễn ra nhưng cũng không thể bù lại được cho những phút gặp nhau như hồi ở Việt Nam.

Hai đứa học chung từ thời mẫu giáo nhưng chỉ thật sự thân nhau từ cấp 2. Tính cách và sở thích khá khác nhau đủ để bù đắp cho nhau những chỗ thiếu sót nhưng vẫn có đủ những điểm tương đồng để hiểu nhau. Trầm lắng và sôi động, vô tư và sâu sắc…khác biệt thật phải không các bạn? Nhưng chính những sự khác biệt đó lại khiến hai đứa thân nhau hơn. Và thêm hai điểm tương đồng lớn nhất là hai đứa đều là con một và đều thương yêu động vật một cách “kỳ lạ”. Mỗi khi nhấc điện thoại, nghe tiếng nức nở phía đầu dây bên kia là một trong hai đứa có thể đoán được nguyên nhân. Đó là vì “Mimi nhà tao bị bắt mất rồi mày ơi” hay “Carol nhà tao vừa mới…” Những lời an ủi hay cảm thông lúc này thật dư thừa và khó nói chỉ vì hai đứa lúc này đang… cùng khóc với nhau mà. Đúng như một bài thơ về tình bạn đã viết, mình không nhớ được nguyên văn bài thơ đó, chỉ nhớ ý chính đại khái là…”When you are sad, call me…I cannot do anything for you but I can cry with you”. Rồi nhớ một lần đi chùa Vĩnh Khiêm trong ngày lễ Vu Lan, đó là lần đầu tiên hai đứa vô chùa…Nước mắt ràn rụa vì khói nhang… nhưng hai đứa vẫn thấy được một chú chim sẻ bị gãy cánh rớt xuống trong lúc được “phóng sinh”. Thế là nhẹ nhàng ôm chú chim trên tay, hai đứa chạy một mạch đến bác sĩ thú y, bà bác sĩ thân thuộc chẳng tỏ ra ngạc nhiên (các bạn có thể hiểu tại sao) mỉm cười chữa vết thương cho chú chim. Hai đứa đem chú chim sẻ vô Thảo Cầm Viên thả ra và vui sướng nhìn theo chú chim sẻ bay lên.

Mình biết chắc chắn một số bạn ở đây sẽ nghĩ những chuyện như thế thật nhảm nhí nhưng không sao… đó vẫn là những kỷ niệm thật tuyệt vời mà tụi mình không thể nào quên được. May mắn là tụi mình đều có một thời thơ ấu bình yên, hạnh phúc trong vòng tay của ba mẹ nên chỉ có dịp khóc với nhau vì những chuyện liên quan đến “động vật” như thế.

Thời gian trôi qua, cuộc sống và con đường tình cảm của hai đứa không còn bằng phẳng nhất là khi qua Sing,…nhưng rất ít những giọt nước mắt rơi xuống khi hai đứa ở bên cạnh nhau vì những chuyện buồn trong tình cảm, trong cuộc sống… Hai đứa đã vững vàng hơn hay cố gắng tỏ ra vững vàng để người kia không quá lo lắng cho mình? Bạn mình đã có quá nhiều chuyện để lo toan nơi xứ người. Người ta nói mỗi người một số phận nhưng cuộc sống và tình cảm của hai đứa vẫn có nét gì rất giống nhau. Nè, hai đứa đều là con một, cùng học chung một trường, cùng qua Sing, cùng tan vỡ mối tình đầu trong hai thời điểm gần nhau với lý do tương tự nhau, rồi cùng hạnh phúc trong tình cảm cũng trong hai thời điểm gần nhau.

Thế đấy, tất cả đủ để tạo nên một tình bạn thật tuyệt vời. Mình tin rằng mỗi cặp bạn thân sẽ có những điểm rất khác nhau nhưng đều giống nhau ở sự tuyệt vời ấy đấy. Còn rất nhiều rất nhiều những kỷ niệm giữa hai đứa mình muốn viết ra nhưng ….chắc đến sáng mất. Và bài thi giữa kỳ đang kéo tới dồn dập nữa. Thôi hẹn một ngày quay trở lại viết tiếp, một ngày “nhiều tâm trạng” như ngày hôm nay.